Thứ năm, ngày 07 tháng hai năm 2013

Bạn tôi viết (8): Toa thuốc cho một nền giáo dục đàng hoàng

Những ngày cuối năm bận rộn, tôi nhận được mail của một người bạn gửi đến đề nghị đăng lên bloganhvu (chứ không phải là blog về giáo dục của tôi, là nơi tôi thổ lộ tâm tình hoặc chia sẻ những bài viết, những thông tin liên quan đến giáo dục). 

Tôi đọc, và thấy rất ... thích, vì người bạn của tôi đồng cảm với những phát biểu của tôi về giáo dục, được đăng trên số báo Xuân của tờ báo Thanh Niên, một trong hai tờ báo có lượng phát hành lớn có lẽ nhất nước, cũng là 2 tờ báo mà gia đình tôi đọc hàng ngày (những tờ khác thì thỉnh thoảng mới đọc, và không mua mà chỉ đọc ở cơ quan hoặc nơi công cộng mà thôi). Phát biểu ấy tôi cứ thế mà nói chứ không cần nghĩ, vì nó là những những điều mà tôi đã nghiền ngẫm và có sẵn trong đầu, được xây dựng dần dần từ những quan sát, những trải nghiệm, những cảm nhận hàng ngày trong thực tế giáo dục của VN qua 30 năm trong nghề của tôi (tôi bắt đầu dạy học năm 1983, đến năm 2013 này là đúng 30 năm!).

Nhưng ... đăng bài của một người bạn ái mộ mình lên trên blog của mình ư, có lẽ cũng hơi kỳ kỳ ấy nhỉ, khéo lại bị mọi người chê là không khiêm tốn chăng? Mà không đăng lên thì lại phụ lòng người bạn ấy. Thôi thì cứ đăng lên vậy, còn ai muốn nghĩ sao thì nghĩ, chứ biết sao giờ? 

Cám ơn anh Nguyễn Đại Hoàng đã có lòng yêu mến tôi mà viết bài này. Còn bạn nào đọc đến đây mà tò mò muốn biết tôi đã viết gì thì đọc bài trên blog giáo dục của tôi nhé, ở đây này: http://ncgdvn.blogspot.com/2013/01/nen-giao-duc-nhu-toi-mong-muon.html.

Và chúc các bạn đọc của blog này một năm mới an khang, thịnh vượng.
---------------
TOA THUỐC GIÁO DỤC …

Trong báo Xuân Quý Tỵ 2013 của Thanh Niên trang 64-65 có mục Một nền giáo dục đàng hoàng, lược ghi các phát biểu của một số nhân vật tên tuổi như TS. Bùi Trân Phượng, TS.Giản Tư Trung, GS. Hồ Ngọc Đại … và TS. Vũ Thị Phương Anh – một nhân vật mà như báo Doanh Nhân Saigon nhận định : một tiếng nói phản biện bền bỉ về giáo dục Việt Nam.

Đúng vậy ! Với bút pháp gọn và sắc , cô PA đã khái quát hóa được hầu như tất cả những vấn đề để hướng tới một Nền giáo dục đàng hoàng – điều mà tôi không thấy, hoặc thấy rất ít ở các tác giả khác, trên cùng một trang báo.

[Điều đáng tiếc duy nhất là báo Thanh Niên chỉ lược ghi mà thôi, các bạn có thể xem toàn văn Nền giáo dục như tôi mong muốn của cô PA tại blog giáo dục của cô.]

Cô PA đã mong muốn những gì ở nền giáo dục VN ?

Mong muốn số 1 : nghề giáo được xem là một nghề chuyên nghiệp.
Mong muốn số 2 : tập trung vào việc dạy người.
Mong muốn số 3 : khống chế sự mất giá trước xã hội của ngành giáo dục.

Chỉ 3 mong muốn thôi nhưng theo tôi nghĩ đó cũng là 3 biệt dược trong Toa Thuốc điều trị căn bệnh chưa đàng hoàng của nền giáo dục Việt Nam trong bao nhiêu năm qua. Cám ơn Báo Thanh Niên số Xuân Quý Tỵ 2013 đã dũng cảm giật tít Một nền giáo dục đàng hoàng.

Hãy nghe cô PA phát biểu : Nghề giáo không cần sự phong thánh !

Câu nói nghe như một chân lý bởi vì đó là một chân lý !

NGUYỄN ĐẠI HOÀNG
02/2013


3 nhận xét:

  1. Xã hội kim tiền , nơi vật chất hình thức được đặt lên hàng đầu thì ngành giáo dục cũng không ngoại lệ. Nhưng mong rằng có 1 nhà giáo dục ngoại lệ như cô Phương Anh thì ngành giáo dục sẽ được cải tổ, đó là điều kiện tất yếu để cải thiện xã hội. Thân mến

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn nhận xét rất ưu ái của bạn về tôi. Có lẽ tôi không xứng đáng như bạn nói đâu, nhưng đúng là tôi có hơi bất thường một chút so với những cái gọi là "thông lệ" tại VN bạn ạ. Cái khác thường đó của tôi là: chỉ nói những gì mình làm, và chỉ làm những gì mình tin là đúng. Và để làm điều ấy tại VN cũng không dễ dàng gì. Nhưng cũng không thể không hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn, bạn nhỉ?

      Xóa
  2. Lĩnh vực giáo dục giờ bị thương mại hóa quá. Mong có những nhà giáo có tâm, có tầm và có tài.

    Trả lờiXóa