Hiển thị các bài đăng có nhãn water morning glory. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn water morning glory. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

Rau muống ơi!


Hình từ mạng yahoo, gốc của báo Thanh Niên (hình như thế)

Lẽ ra, tôi không viết bài về rau muống nữa. Trên blog này chưa có đề tài nào mà tôi viết lại đến 2 lần, chứ đừng nói là 3 lần. Trước đây có một lần tôi viết đề tài "cá", thấy mọi người quan tâm lắm, định viết thêm một bài, vậy mà sau đó tôi cũng bỏ không viết, vì hết hứng! Tính tôi hay thay đổi, như một số người có biết tôi vẫn nói (chỉ có điều, càng thay đổi thì lại càng giống như cũ - the more things change, the more things stay the same mà lại!)

Vậy mà rau muống thì tôi đã viết đến 2 lần liên tiếp, và bây giờ lại viết đến lần thứ 3 (mà có thể còn chưa hết), chứng tỏ đối với tôi rau muống là một đề tài rất quan trọng, và thân thiết. Vì, đã rõ rồi còn gì nữa, tôi là Bắc Kỳ rau muống mà.
Anh đi Anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương!


Có ai để ý không nhỉ, tôi viết hoa chữ "Anh" trong câu ca dao, Anh đây là Phương Anh ấy! ;-) À còn cái khoản cà dầm tương, hôm nào tôi cũng phải viết một mẩu mới được. Tôi nhớ, hồi ở Úc mấy năm trời đằng đẵng, tôi có cô bạn người Hà Nội chuyên mua trái olive muối về ăn với cơm, tôi thấy lạ, cô ấy bảo vì thèm ăn cà muối quá mà không biết làm sao, nên thấy lọ olive muối bèn mua về ăn thử, thấy cũng dòn dòn, vị mằn mặn chua chua, cũng hơi giống, ăn cho đỡ thèm. Đúng là ... bó tay về sự sáng tạo kiểu nông dân của người Việt thật đấy nhỉ!

Quay trở lại rau muống. Tôi buộc phải nhắc đến rau muống vì đây là một món mà gia đình tôi hay ăn, vì thói quen hay vì thích hay vì hà tiện tôi cũng chẳng rõ nữa. Nhưng mấy hôm nay đọc báo về công nghệ trồng rau muống "hiện đại" của VN, trong đó rau muống bị "thuốc" đi "thuốc" lại đến 5 lần trước khi ra đến chợ để rồi những người như tôi mua về và chế biến cho gia đình ăn (với tất cả tấm lòng của một bà nội trợ Bắc, khô khan cứng rắn bên ngoài nhưng đầy những tình cảm dịu dàng ở bên trong, trời ơi, tôi đang nói về chính tôi đó, có ai tin được không nhỉ?!!). Quả thật không thể không bật lên tiếng kêu đau xót đó: Rau muống ơi là rau muống ơi!

Ai chưa đọc, xin đọc ở đây này, và đây nữa. Tôi đang vội, nên không viết được nữa, nhưng sẽ còn trở lại đề tài này. Chỉ ghi nốt một vài ý tưởng tản mạn cuối cùng: hôm nay trên đoạn đường từ nhà đến cơ quan, tôi có nhìn thấy mấy đám rau muống chắc là mọc hoang bên bờ sông Sài Gòn (tôi nhìn thấy ở gần chân cầu Sài Gòn). Lại nhớ đến những hình rau muống mọc dại ở Mỹ, bang Texas hay đâu đó, và "cuộc chiến" rau muống của người Việt trên đất Mỹ để rau muống từ chỗ bị cấm được trở lại vị trí được thừa nhận như một loại rau ăn phổ biến (và đắt tiền, như Ba8 đã nêu trong một comment nào đó).

Còn VN, từ một loài rau truyền thống và được mọi người yêu quý như vậy, rau muống đang đối đầu với sự tẩy chay của những người tiêu dùng ngay trên quê hương mình (chứ như thế này ai mà dám ăn nữa?). Chúng ta đang tự biến rau muốn thành một loại thuốc độc với cách "chăm sóc" của mình. Cũng giống như chúng ta đang biến trẻ em VN, bản chất thông minh chịu khó, cần cù chất phác, trở thành những loài rau muống bị "thuốc" với nền giáo dục của chúng ta. Doping xảy ra khắp nơi như thế này, cả trong nông nghiệp, trong thể thao, và trong giáo dục vậy sao?

Chợt nảy ra một ý nghĩ: rau muống cũng giống như người Việt. Thân phận rau muống ở VN với rau muống ở Mỹ cũng tương tự thân phận rau muống ở 2 nơi. Lại nảy ra một cái tựa entry mới nữa: Rau muống và thể chế! Không hiểu tôi có bao giờ tìm được hứng thú, và có lẽ một chút dũng cảm nữa, để khởi đầu và hoàn tất cái entry mới này không? (hic hic).

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

Rau muống nữa nè!


Entry này chắc chắn là dở hơn entry trước, vì nó là ăn theo, ăn thêm. Mà ăn thêm đương nhiên là không ngon, sinh thời mẹ tôi thường nói thế. Không bao giờ ăn quá no, dù ngon miệng, mà chỉ nên ăn còn thòm thèm, mới ngon. "Ăn ít no lâu", cũng là có nghĩa đó. Ông bà mình thâm thúy lắm.

Nhưng ... giống như hồi trẻ, biết là mẹ dặn thế, nhưng khi ăn món nào mình thích quá, thì cũng hay ráng ăn thêm một tí. Nên giờ cũng vậy. Rau muống, topic này đang ngon quá mà! Dừng làm sao được!

Vì hôm qua sau khi viết xong bài, tôi muốn tìm hình một bông hoa rau muống thật đẹp, với màu tím xẫm trong nhụy. Trong lúc tha thẩn đi tìm hình, tôi - như cô bé quàng khăn đỏ - đã tìm ra thêm nhiều thông tin thú vị về rau muống, mà trước giờ chưa biết.

Thông tin đây này bà con ơi:

1. Tên tiếng Anh của rau muống:
Ngoài tên Water Morning Glory, tạm dịch vui là "bìm bìm nước" vì morning glory được dịch là hoa bìm bìm, còn có những tên water spinach (rau dền nước?), swamp cabbage (bắp cải đầm!!!!), swamp morning glory (bìm bìm đầm) [đầm ở đây ý nói là đầm lầy ấy, swamp mà!)].

Các tên khác cũng viết theo chính tả tiếng Anh, nhưng là phiên âm từ tiếng địa phương: ung choy, yeung cho, kang kung, kang kong, rau muon, pak bung, toongsin tsai and kankon (có cả tên rau muống nữa kìa, chỗ in đậm ấy, nhưng mà nó viết sai chính tả thành rau 'muốn', highly wanted vegetable!)

2. Lịch sử và địa lý:
Được ghi trong sách cổ của Trung Quốc như một loại rau ăn từ thế kỷ thứ 3 trước công nguyên; là loài cây xuất phát từ Ấn Độ và Đông Nam Á (Nam Man đấy, phải không SGK, loài rau từ phương Nam?), nhưng nay đã được trồng trên khắp châu Á, Úc, Thái Bình Dương, châu Phi, Mỹ.

Thông tin trên lấy từ ở đây, quý vị nào cần cứ việc thoải mái kiểm tra lại nhe: http://www.specialtyproduce.com/index.php?item=3132

3. Chế biến món ăn với rau muống (sưu tầm từ trên mạng):

- Cọng rau muống xào nước dừa: yummy, yummy! Công thức nấu ăn ở đây nè, nhưng nhìn hình và đọc sơ sơ thì tôi có thể tự tả cách chế biến như sau, khỏi đọc nữa (ai kỹ, muốn đọc lại, hoăc muốn luyện ngoại ngữ thì xin mời vô đọc ở đây: http://80breakfasts.blogspot.com/2009/03/coconut-kangkong-stems.html): Cọng rau muống xắt nhỏ bằng 1/2 lóng tay, Gia vị có tỏi, hành tím, gừng, ớt, nước cốt dừa, và ... mắm tôm (Khuê ghét lắm đây!). Xào gia vị cho thơm, rồi bỏ cọng rau vào đảo đều, gần chín thêm nước cốt dừa, chờ sôi lại đảo đều rồi nhấc ra rắc tiêu là xong. Ăn với cơm nóng. Hình dưới đây.

- Nộm rau muống (món này Bắc nghen, Xuxu): mùa hè nóng nực mà ăn thì tuyệt! Hình minh họa entry này là nộm rau muống đó. Cái này là món ruột của tôi đó, nhưng ở đây có sẵn công thức thì cứ chép về, bản gốc ở đây nè: http://afamily.vn/201061275414214tm0ca52/Nom-rau-muong
Mùa hè, rau muống được bày bán rất nhiều. Hàng ngày với bát canh rau muống luộc vắt chanh hay dầm sấu chan với cơm, ăn với mấy quả cà thì dù mệt mấy vẫn cảm thấy ăn rất ngon. Nhưng với đĩa rau muống luộc tôi chắc với các bạn rằng không phải bữa nào cũng cảm thấy ngon miệng được.

Vì vậy để thỉnh thoảng đổi món tôi muốn chia sẻ với các bạn cách làm món nộm rau muống, chỉ cần thêm 5 phút thôi để trộn rau muống với một số gia vị là đã có một món ăn ngon cho bữa cơm.

Nguyên liệu:
Rau muống: 1 mớ; Lạc : 1 lạng; Chanh: 1 quả; Ớt, rau kinh giới, húng, gia vị, đưường.

Cách làm:
Rau muống nhặt bỏ gốc, bỏ lá (để khi trộn nộm không bị nhũn), rửa sạch, chần qua nưước sôi để rau chín khoảng 80%. Chú ý khi các bạn chần rau để rau sôi một lát, bấm thấy vừa mềm là đưược, vớt ra thả vào âu nước lạnh, để nguội hẳn vớt để ráo nước.

Lạc rang vàng, giã dập. Chanh vắt lấy nưước, bỏ hạt. Ớt thái lát, kinh giới, rau húng thái rối.

Cho rau muống đã chần vào một âu lớn, cho một chút gia vị, 2 thìa đường, chanh, nêm nếm vừa ăn, trộn đều cho ngấm gia vị, cho tiếp ớt, rau thơm và cuối cùng là lạc rang trộn đều, bày ra đĩa, rắc một ít lạc lên trên.

Nếu có nhiều thời gian hơn chút nữa thì có thể thái mỏng hành tây, cà rốt đem ngâm dấm trưước rồi trộn cùng với nộm.

Vậy là các bạn đã hoàn thành một món ăn rất đơn giản mà lại ngon cho bữa cơm nhà mình rồi đấy. Chúc các bạn thành công.
4. Người Việt bốn phương với rau muống:
Thử xem rau muống thăng trầm với dân Việt ta thế nào?

- Phiếm luận về rau muống, của một người Việt xa xứ. Viết về mấy món ăn chế biến bằng rau muống, và nỗi nhớ quê hương. Ở đây: http://www.greenspun.com/bboard/q-and-a-fetch-msg.tcl?msg_id=00CN3Y

- Kỷ niệm về rau muống của người Việt trong nước. Rất thú vị, giúp ta hiểu cuộc sống ở miền Bắc trước đây. http://pcthang.vnweblogs.com/post/2432/157640

- Texas cho phép trồng rau muống: Dường như đây là tin vui lớn đối với người Việt mình ở Mỹ. Đọc ở đây: http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=1732.

Vụ này VN cũng đưa tin nè: http://bee.net.vn/channel/3724/201001/Cuoc-chien-rau-muong-1735028/

- Trồng rau muống ở nước CHXHCN VN: Thấy mà lo! Đọc xong bảo đảm hết dám ăn rau muống! Nhưng bây giờ chắc hết rồi, người Việt mình coi vậy chứ cứ mỗi lần sắp có tai họa ập tới thì lại biết nhanh chóng tỉnh ngộ và khá lên, rồi lâu lâu ổn ổn thì ... làm bậy tiếp!. Ở đây.

- Cái ao rau muống: Rau muống còn lên cả tạp chí cộng sản nữa nè! Đô thị hóa đang làm mất dần các ao rau muống. Đọc ở đây.

Đến đây mới thấy bác Hải bác ấy đề nghị chọn hoa rau muống làm quốc hoa có lẽ cũng hợp lý lắm. Bỏ phiếu cho hoa rau muống thôi, bà con ơi!

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Nhớ canh rau muống ...


Entry này lấy cảm hứng từ một entry trên blog của BS Hồ Hải, người đề nghị sử dụng rau muống làm quốc hoa. Quả thật, rau muống rất gắn bó với nhiều người Việt Nam, trong đó có tôi. Đến nỗi có hẳn một câu ca dao mà ai cũng biết

Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương


Hồi còn bé, gia đình tôi rất hay ăn rau muống. Lúc còn nhỏ, tôi rất ghét rau này vì tôi hay bị sai nhặt rau. Lúc ấy gia đình tôi nghèo, con đông, nên tôi nhớ bó rau muống mà tôi phải nhặt luôn là một bó to đùng, nhặt rất vất vả.

Thời đó, rau do chính người trồng cắt từ ruộng đem ra chợ bán, dịch vụ hồi đó còn kém, nên bó rau bao giờ cũng còn nguyên chùm rễ con, dính bùn sình bê bết. Bên cạnh các lá rau xanh tươi còn nguyên những lá bị sâu ăn thủng lỗ chỗ hoặc úa vàng, thối đen. Đôi khi trên lá còn cả trứng sâu, và cả … con sâu nữa!

Riêng khoản sâu rau muống thì phải nói là ấn tượng: con nào con nấy to khỏe, béo mập! Chắc là vì rau muống là loại thức ăn rất bổ dưỡng chăng, bổ cho con người (hình như có ai nói rau muống bổ ngang thịt bò???), nên cũng bổ cho cả sâu nữa hay sao ấy? Chợt nhớ Việt Nam có câu tục ngữ "Rau nào sâu ấy". Cái câu này chắc hẳn đã được sáng tác ra bởi một người hay phải nhặt rau muống giống như tôi. Đến giờ tôi vẫn nhớ cảnh nhặt rau, thỉnh thoảng không để ý, tay cầm trúng vào một con sâu mập mạp (!), nhũn nhùn nhùn, cọ quậy ngo ngoe, ôi, cái cảm giác đó thật kinh khủng!

Nhưng còn kinh khủng hơn nếu nhặt rau, rửa rau không kỹ, con sâu “lọt lưới” được ... luộc chung với rau rồi vớt ra đĩa đem lên bàn ăn. Thế nào người phát hiện con sâu đó cũng là mẹ tôi, kèm theo lời mắng tới tấp, con gái đoảng!!!! Bị mẹ mắng thì tất nhiên là không thú vị rồi, nhưng điều kinh hoàng nhất là sự tưởng tượng của tôi. Rằng nếu mẹ không phát hiện ra, thì chắng may mình gắp trúng cọng rau có con sâu đó, sẽ cắn trúng ngay giữa bụng sâu và đứt ra làm đôi .... Ôi, chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình kinh hãi rồi.

Lá rau muống nè!

Lẩn thẩn, tôi bỗng thắc mắc không hiểu từ đó tới giờ có ai đã ăn nhằm sâu rau muống như vậy chưa? Hẳn là phải có chứ? Có khi tôi đã ăn vài con rồi cũng nên (!!!!). Mà biết đâu những con sâu ấy cũng đã làm tăng thêm chút chất đạm cho tôi hồi đi học đại học, thời Việt Nam đói khổ nhất vào đầu thập niên 1980 ấy? Thôi đúng rồi, chắc là ăn nhiều sâu quá, nên từ lúc học đại học tôi đã bị mang tiếng tưng tửng bất thường, và khó chịu nổi tiếng, kéo dài mãi đến tận ngày nay như thế này đây. Khổ thật!

Nhặt rau thì như thế, còn chế biến rau muống cũng thật cực hình. Tôi nhớ có mấy món mà ở nhà tôi hay ăn, đó là rau muống luộc (of course!), rau muống xào (có hoặc không có thịt bò, xào theo kiểu Bắc, thỉnh thoảng, để đổi vị lại xào theo kiểu người Hoa mà nhà tôi gọi là món "rau muống xào tàu", rất bình dân dễ nhớ!), và còn rau muống chẻ nữa chứ, để ăn sống.

Luộc rau muống! Nhớ lại "cực hình" hồi đó, tôi chợt cất tiếng thở dài đánh sượt vốn là “bản quyền” của tôi (tôi rất hay thờ dài, bất giác thôi, nhiều người nói thế!) Để luộc được một nồi rau muống to đùng cho cả chục người ăn như gia đình tôi hồi đó, công phu lắm. Rau muống luộc phải xanh, chin vừa, lấy ra đĩa phải rời từng cộng chứ không cuộn bùi nhùi lại với nhau thành một búi, và tô nước luộc phải thật trong xanh. Vậy phải cần một cái nồi to, rộng, nhiều nước, nước sôi đều mới thả rau vào, giữ lửa to đều cho sôi ùng ục, rồi vớt ra ngay. Bây giờ nghe những cái ấy thì thấy dễ làm lắm. Nhưng ngày xưa, ngay cả đồ nghề làm bếp còn không có đủ, nồi nhỏ mà rau nhiều, lại làm biếng không luộc làm 2 lần, rồi đun bếp củi, lửa tắt lên tắt xuống, không khéo léo, cẩn thận thì đố mà luộc được, thật đấy!

Những lỗi thông thường khi luộc rau muống: nồi nhỏ, ít nước không đủ ngập rau, nước sôi không đều, lửa nhỏ, thì luộc mãi luộc mãi, cọng rau dai nhách, đen xì, chỗ chin chỗ sống, hoặc mềm nhũn, vớt ra như một đống bùi nhùi … Tôi chợt nghĩ, muốn biết tài khéo và sự kiên nhẫn, bền bỉ của con gái Việt (nhà nghèo đông anh em), chỉ cần xem cô ấy luộc rau muống như thế nào, từ lúc nhặt đến lúc luộc xong, đó chính là cái test tốt nhất, thật vậy.

Còn rau muống xào. Cũng vậy, sau khi nhặt, rửa, ngắt ra từng khúc (không hiểu sao mẹ tôi không cho dùng dao cắt khúc), thì phải đổ vào chảo to, nóng, đảo đều cho chin, nêm mắm muối, rồi cuối cùng giã thật nhiều tỏi thơm lừng để trộn vào trước khi xúc ra đĩa. Nếu xào thịt bò thì chế biến thịt bò riêng, xào thịt bò trước (cũng nhiều tỏi, ướp vào thịt bò), rồi xong rau thì trộn chung vào. Món này thì tôi thích, và làm nhiều nên làm cũng giỏi, không tin cứ hỏi ông xã tôi hoặc các cậu em tôi sẽ rõ! ;-)

Còn món rau muống chẻ mới là ngán ngẩm nhất nè: trước hết phải tước hết lá, sau đó cọng rau muống đã tước lá phải chẻ bằng lưỡi lam, được kẹp vào một thanh tre nhỏ hơn chiếc đũa một chút để rọc đôi cọng rau, rồi sau đó cầm 2 nửa cọng rau đó chẻ tiếp ra thành những sợi nhỏ và thả ngay vào chậu nước có vắt chanh cho ra hết nhựa để cọng rau được trắng. Do rau muống rất nhiều nhựa nên khi nhặt rau xong thế nào đầu ngón tay cũng bám nhựa đen thui, mấy ngày mới rửa hết.

Cái này tôi chào thua hoàn toàn nên không có kinh nghiệm gì để kể ngoài mấy giòng như vậy. Vì ngày xưa còn bé, chỉ có bà chị khéo léo đảm đang của tôi mới thích làm thôi (mẹ tôi thì khỏi nói), còn tôi thì chắp tay vái lạy! Tôi hoàn toàn không thích ăn rau muống sống, nên đến giờ vẫn tự hỏi, tại sao người ta nhọc công và mất thời gian đến thế chỉ để chẻ ra được một dĩa rau muống sống để ăn. Nếu ăn rau muống sống bổ, thì cầm nguyên một cọng ăn sống cho rồi? (Thật đúng là con gái đoảng!!!)

Tôi còn chưa nói đến canh rau muống, là món đã được nêu trong câu ca dao. Cái này thì tôi có thể nói dài dài được đấy, đầy đủ màu sắc, mùi vị, hẳn là thi vị lắm. Thì “canh rau muống” đã được vào trong văn học rồi còn gì? Đẹp lắm chứ.

Nên tôi sẽ để dành đề tài ấy cho entry mới. Viết dài quá, Khuê đọc không nổi, lại “phew” sau khi đọc xong thì khổ! Fan ruột của blog này mà, phải chiều chớ! ;-)

Chỉ một thông tin cuối cùng trước khi kết thúc thôi: Theo hiểu biết khá hạn hẹp của tooi, một người không thuộc ngành sinh học, chuyên ngành thực vật, tôi biết rau muống tiếng Anh gọi là Water Morning Glory (còn gọi là Swamp Morning Glory), cùng họ với các Morning Glory khác như hoa bìm bìm, hoa trắng đơn sơ hay tim tím màu nhung nhớ.

Mà tên hoa đẹp quá đúng không: Niềm vinh quang buổi sáng. Còn bé, tôi rất thích hoa này, màu tím thẫm trong nhụy rồi lan ra màu phơn phớt tím, cuối cùng thành màu trắng ở ngoài cùng. Tôi rất thích nhìn sâu vào nhụy hoa và ... bâng khuâng, buồn cái gì không rõ. Nhưng đây là một loại hoa rất không bền, nở đó rồi tàn đó ngay.


Ở Châu Á, người Mã Lai và Philippines cũng rất thích ăn rau muống, và họ gọi nó là Kan-kung hay Kan-kong gì đó. Hình như còn có tên Tàu là Ong-Choi (Ông Xôi, có họ với Bó Xôi, Pok-Choi?) Còn tên khoa học của rau muống là Ipomoea Aquatica.

Nhớ hồi ở Úc, tôi ở cùng nhà với một cô bạn Úc đã từng làm việc ở Mã Lai 2 năm. Khi nấu cơm, bọn tôi nhặt rau muống, cô bạn người Hà Nội của tôi bỏ hết lá, chỉ lấy cọng để làm nộm rau muống, và cô bạn Úc ấy cứ tròn mắt tiếc rẻ khi bọn tôi quẳng hết lá rau đi. Cô ấy bảo, “what a waste, all the goodness thrown away like that!”. Vì ở Mã, ngược lại với VN ta, người ta ăn hết lá rau muống, mà quẳng hết cọng đi, cô ấy bảo vậy. Và đến lượt tôi và bạn tôi lại tròn xoe kinh ngạc, “trời ơi, uổng quá vậy?”

Kết luận của tôi: rau muống thì nên ăn hết cả lá, cả cọng, và có khi nên ăn cả sâu nữa cũng nên? Rau nào sâu ấy mà?

Hình rau muống, và thông tin về rau muống, cả hoa nữa, link đây này: http://images.google.com/images?q=ipomoea+aquatica. Đây nữa: http://plants.usda.gov/java/profile?symbol=IPAQ. Tôi đã “chôm” đưa lên đây mấy tấm hình đấy, minh họa cho đẹp! Thể theo lời yêu cầu của bạn Khuê! ;-)
--
Viết thêm tí:

Đọc xong bài của SGK giới thiệu, đọc lại cái tên rau muống bằng tiếng Anh, ngắm các bông hoa trong hình, tôi bỗng thấy cái tên tiếng Anh đó phải dịch ra là "ban mai rạng rỡ" thì mới đúng điệu. Vì hoa rau muống nở vào buổi sáng sớm, và đến trưa là tàn. Thật hay, ban mai rạng rỡ, có thể là quốc hoa được quá đi chứ nhỉ!