Hiển thị các bài đăng có nhãn trinhcongson. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trinhcongson. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

Trong trái tim con chim đau nằm yên ...

Đó là một câu trong bài hát "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn. Tôi nhớ ra câu hát ấy, khi tôi đọc mẩu tin này trên trang mạng chinaSMACK.com. Ở đây. Nói về phụ nữ Việt Nam lấy chồng Trung Quốc.

Ai muốn biết trang chinaSMACK này là cái gì, xin đọc phần tự giới thiệu lấy từ trang chủ của chinaSMACK, dưới đây:
chinaSMACK is a daily-updated collection of translated internet content from the Chinese-language internet. These latest stories, pictures, videos, and topics have become very popular, spreading across China’s major BBS forums, social networking websites, or through email forwards sent between normal Chinese people everyday.
Nói vắn tắt, nó là một trang tin tổng hợp từ các nguồn tin từ báo chí và Internet bằng tiếng Trung, được viết bằng tiếng Anh để dễ dàng tiếp cận được người đọc từ khắp thế giới không đọc được tiếng Trung. Chủ nhân của nó, theo tự giới thiệu, là người Trung Quốc sinh trưởng ở Thượng Hải. Còn độ chính xác của trang tin này thì tôi không thể bảo đảm, vì chưa tìm hiểu - mới tình cờ biết trang tin này thôi.

Chính xác hay không, và động cơ của trang này là gì, xin mọi người tự phán đoán lấy vậy. Vấn đề là cái tin về phụ nữ Việt Nam được trang này đưa lên thực sự làm cho tôi đau lắm.

Vì nó nói lên một sự thực đau lòng ở VN mà lâu lâu lại thấy báo chí nhắc đến ầm ĩ một hồi, chẳng hạn như ở đây, ở đây, ở đây, và ở đây. Rồi ... thôi.

Để gió cuốn đi. Chìm vào quên lãng.

Tôi tự hỏi: vai trò lãnh đạo của Đảng, vai trò điều hành, quản lý đất nước của chính quyền, vai trò của các đoàn thể như Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ, vv ở đâu ấy nhỉ? Sao nỡ để cho các cô gái Việt (xinh đẹp, chăm chỉ, dịu hiền, như trong trang chinaSMACK kia đã nói, một cách khá mỉa mai) bị mua bán với giá rẻ rúng như thế?

Cách đây ít lâu tôi nhớ người ta có đặt vấn đề thương hiệu quốc gia. Nation Brand. Và thảo luận về việc nên đưa ra hình ảnh gì cho cái thương hiệu VN này. Hình như có cả một dự án với một số tiền không nhỏ (tiền ngân sách, hình như thế) để xây dựng thương hiệu quốc gia của VN. Which is of course very good.

Đến giờ cũng không hiểu cái thương hiệu quốc gia ấy đã được xây dựng đến đâu. Tôi chỉ biết, trong giáo dục đại học thì người ta biết đến VN như một trường hợp điển hình của một nước nghèo muốn phát triển giáo dục nhưng nóng vội và quản lý kém nên có nhiều tham nhũng và chất lượng thấp. Giờ thì lại đến hình ảnh cô gái Việt có thể mua với giá rất rẻ (hàng tốt, giá cực mềm) như thế này ...

Nên mới có cái entry "trong trái tim con chim đau nằm yên" như thế này.

Nhưng cũng như Trịnh (tiêu cực, chỉ biết than vãn), tôi cũng sẽ chỉ biết

... ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu ...

và chỉ có thế mà thôi!

Nhân tiện, đã đọc bài này, xin mọi người đọc thêm bài "ôi, hồng nhan", ở đây.

Để buồn cho con cháu bà Triệu, bà Trưng ngày hôm nay!
--
Cập nhật 19/2/2010
Mới viết mẩu này hôm qua, thì hôm nay qua trang ABS lại tìm thấy tin này về cùng một vấn đề nhưng từ nguồn khác của nước ngoài. Ở đây.

Đây, dịch nguyên văn cái tựa bài viết là như thế này: Đàn ông Trung Quốc đổ xô đến VN để tìm "người vợ hoàn hảo" . Mà nó đưa trên trang tin của CNN (Mỹ), để cả thế giới đọc, mới ... nhục chứ!

Hu hu hu! Như thế này, liệu có "ngủ dài lâu" được không?????

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Đàn bò vào thành phố ...

...
đêm buồn vắng buồn hơn
Đàn bò vào thành phố
không còn ai hỏi thăm
Đàn bò tìm dòng sông
nhưng dòng nước cạn khô
Đàn bò bỗng thấy buồn, bỗng thấy buồn
Rồi một hôm đứng mơ mây ngàn ..


Đó là bài hát đầu tiên của Trịnh Công Sơn mà tôi được nghe qua giọng hát của Khánh Ly, lần đầu tiên khi tôi còn học cấp 2 ở trường Gia Long. Lúc ấy, vào đầu thập niên 1970, tôi mới hơn 10 tuổi, cuộc sống lúc ấy ở Sài Gòn dường như đang có nhiều thay đổi - tôi chỉ cảm nhận được qua những lo lắng của người lớn lúc ấy. Và dường như nhạc Trịnh qua giọng hát của Khánh Ly là một hiện tượng mới đang nổi lên. Đi đâu cũng nghe giọng hát mà người ta gọi là "ma quái" ấy, và những lời ca như những lời thở than về thân phận nhược tiểu, về chiến tranh, về những bi kịch của kiếp người ...

Nghe một lần, và nhớ mãi. Bài hát này được tôi nhớ lại hôm qua, khi viết mẩu "Lại buồn". Buồn, rồi sao nữa? Câu trả lời của Trịnh, trong bài "Đàn bò vào thành phố", là ... hết buồn. Ừ, quả thật vậy. Hôm nay tôi đọc bài 3 của loạt bài trên báo SGGP, rồi bài viết của GS NVT trên blog, và những ý kiến của bạn đọc về loạt bài này, thì tôi không còn mảy may xúc động gì nữa. Bão hòa rồi. Và chỉ còn nghĩ đến nhạc Trịnh thôi.

Nhạc Trịnh. Từ lúc tôi nghe bài đầu tiên, những bài hát trong tập "Ca khúc da vàng" (mà dường như cho đến nay vẫn chưa được phép lưu hành) đến nay đã gần 40 năm rồi. Nhạc Trịnh đối với tôi đã trở thành một loại Kinh Thánh, hay một loại Truyện Kiều, một kho tàng các "trích dẫn" ẩn chứa sự khôn ngoan, thâm thúy, nằm sâu trong bộ nhớ dài hạn nhưng luôn được "truy hồi" một cách tự động cho từng tình huống trong cuộc sống của tôi.

Những lời ca của Trịnh, tôi đã nghe khá nhiều người lên án vì quá bi quan, ảo não. Như: Còn bao lâu cho thân thôi lưu đày chốn đây? Như: Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ? Như: Gia tài của mẹ để lại cho con ... là nước Việt buồn. Như: Người nô lệ da vàng ngủ quên ... quên nước quên non; ngủ quên không thấy quê hương. Như: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng ... để gió cuốn đi. Như: Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời, dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy... Ủy mị thật. Tiêu cực thật. Nhưng rõ ràng nó vẫn có một tác dụng gì đó đối với tâm hồn, hay ít ra, đối với tâm hồn tôi. Ở những thời điểm có tâm trạng nhất định.

Nhạc Trịnh chỉ hay ở ca từ, hay ở giai điệu? Tôi không rõ. Đối với tôi, hỏi câu hỏi này cũng giống như hỏi tôi là tôi thích cái áo tôi đang mặc vì chất liệu hay vì kiểu dáng. Tôi nghĩ, hai cái này không tách ra được - ừ, thì chắc cố thì cũng được, nhưng không dễ. Vì chất liệu đó phù hợp với kiểu dàng đó, tách chúng ra thì giá trị của từng yếu tố chỉ còn ở mức trung bình hay thấp hơn. Nhưng sự phối hợp của cả 2 lại cho ta một sản phẩm xuất sắc. Nó giống như món nộm rau muống mà mẹ tôi hay làm. Chỉ là rau muống luộc, mắm tôm, chanh, ớt, một chút đường, lá kinh giới, và vừng rang. Từng yếu tố đều rất bình thường, rẻ tiền, mà nếu chấm điểm từng yếu tố thì thậm chí có lẽ có những yếu tố còn chưa đạt mức trung bình. Nhưng kết hợp chúng lại, thì mới tuyệt vời làm sao...

Tản mạn vài dòng vào buổi sáng ở cơ quan trước một cuộc họp (ôi, họp!). Trịnh, đối với tôi là một niềm tự hào của người Việt. Một hiện tượng. Một nhân tài, dù có thể ở VN vẫn còn quan niệm ... xướng ca vô loài. Phải chăng chỉ có các nhà khoa học, đặc biệt là các nhà khoa học tự nhiên, như Toán, Lý, mới có đóng góp cho xã hội? Phải chăng chỉ có các nghề nghiệp như kỹ sư, bác sĩ, luật sư, mới là những nghề cao quý, đáng kính trọng? Hình như thế, điều này đã được "thể chế hóa" trong ngôn ngữ Việt. Tiếng Việt có các từ "thầy thuốc", "thầy cãi"; nhưng ... "con hát" (= ca sĩ!) và "con sen" (= người giúp việc).

Còn lý do dẫn tôi đến việc những dòng tản mạn này là gì? Là sự tiếp nối của mẩu "Lại buồn" hôm trước. Buồn, rồi rất buồn. Hình như có quá nhiều đàn bò đã vào thành phố. Và ...

mẹ già hết chờ mong, đã ngủ yên
mẹ già mãi ngủ yên.
Buông lời ru cho hư không
buông bàn tay, con đi hoang
con đi hoang một đời
con đi hoang phận mình
...
và người bỗng hết buồn, đã hết buồn
Người lặng nghe đá lên trong hồn
.