Thứ Năm, ngày 25 tháng 10 năm 2012

Người bạn nhỏ với bóng hồng nho nhỏ

Rất bất ngờ và thú vị, tôi nhận được thư của một người bạn nhỏ vào sáng sớm tinh mơ (4g30 sáng, cả nhà còn ngủ, chỉ có tôi với sự yên tĩnh của buổi ban mai còn nguyên vẹn chưa hề xáo động). Người bạn ấy cũng là độc giả của blog này, nhưng đang không ở VN mà ở nơi xa.

Với tư cách là chủ nhân của blog, tôi càng vui hơn khi đọc bức thư của người bạn ấy, vì nó cho thấy blog đúng là mối giây liên hệ, dù mơ hồ (như một bàn tay vô hình, hì hì, tôi mà cũng bày đặt nói chuyện lý luận về kinh tế học nữa cơ đấy). Rõ ràng có một sự đồng cảm nào đấy giữa tôi, chủ nhân blog, và những bạn đọc của blog này. Nếu không thế, thi làm sao tôi có thể nhận được những bài viết dễ thương như của anh HAD mà thực ra cho đến nay đối với tôi vẫn là một nhân vật bí ẩn (và cũng còn một vài nhân vật khác không kém dễ thương và/hoặc bí ẩn như bameque hay David Ngo và vài ba người khác nữa, hoàn toàn không biết mặt, không biết ở đâu, nhưng vẫn có tính cách rõ ràng và nhất quán, rất thật chứ không ảo một chút nào). 

Bức thư ấy có kèm một bài thơ dịch . Tôi không thể để tên người dịch vì yêu cầu của người bạn nhỏ ấy, nhưng các bạn đọc của blog này cũng chỉ cần biết nó không phải là của tôi mà thôi. Chỉ nói mí mí thêm một chút: bạn ấy nhỏ tuổi thôi, in his twenties, nên chắc chắn phải đang có một bóng hồng nho nhỏ (hay bự bự?) ở đâu đó trong đời.

Nói thêm: hình như khi người ta có chút tâm trạng thì người ta mới dễ làm thơ hoặc "cảm thơ" thì phải? Ơ nhưng nếu thế thì hình như không đúng với tôi đâu. Tôi ... tỉnh rụi, lý trí nhiều hơn cảm xúc rất nhiều. Cảm xúc của tôi, nếu có, thì bộc phát, lồng lộn như một con ngựa chứng, nên tôi cũng sợ mình rơi vào tình trạng cảm xúc lắm. Lúc nào tôi cũng chỉ muốn dùng lí trí mà thôi, và nhìn chung thì mọi người cho rằng tôi thành công. Một con người rất lý trí, sắc và lạnh, người ta bảo thế. Chả biết có đúng không nữa, mà đúng thì đã sao và không thì có sao không nhỉ? Có hề gì, tôi vẫn là tôi!

Thôi, lăng nhăng thế đủ rồi. Bức thư và bản dịch dễ thương của bài thơ ở dưới đây, các bạn đọc nhé. Và cám ơn người bạn nhỏ của tôi, nếu không có bức thư của bạn thì blog này sẽ rơi vào tình trạng nguội lạnh ít lâu đấy: tôi đang bận quá, thở không ra hơi rồi!

Ấy quên, chưa giới thiệu: Đây là một bản dịch khác của bài A Red, Red Rose của Robert Burns.
-------------------
Chào cô

Đọc blog cô xong em cũng có hứng dịch thơ, có điều chắc chỉ dám đưa cô đọc thôi chứ không tiện đăng lên chỗ nào cả. :D

Em

Em – nụ hồng chớm nở
Ngày tháng sáu tinh khôi.
Em – điệu đàn muôn thuở
Ngọt lành cả lòng tôi.

Em – dáng xinh vừa ghé
Đã đánh thức tim mòn.
Yêu. Ừ, thì yêu mãi
tới ngày biển không còn.

Tới ngày biển không còn,
Ngày đá xanh nóng chảy,
Vệt thời gian đứt gãy,
Tim mới dứt tình hồng.

Câu chào lạc giữa dòng
Phút biệt ly lặng lẽ.
Đời dẫu nhiều ngã rẽ
Vấn có lúc tao phùng.



6 nhận xét:

  1. Toi vua nhan duoc mail cua anh HAD nhan xet ban dich cua tac gia nho o tren, xin chep lai o day:
    ----------

    Chào cô PA,

    Bài chuyển ngữ Em của bạn trẻ không tên thật là thoát. Quá thoát. Phải nói là cảm xúc hơn bài của tôi năm 1991 rất nhiều .Khả năng sử dụng ngôn từ rất nhẹ nhàng. Vốn từ không những dồi dào mà rất mạnh. Tôi sẽ không phân tích ở đây về điều vừa nói. Nhưng tôi tin là thế. Nếu đúng em là trẻ và giữ được lòng mình giữa lòng xã hội rối ren của VN hiện nay và sắp tới, thì nhất định em sẽ là một thi tài. Đất nước này rất cần những tâm hồn nhạy cảm như thế. Vâng đất nước mình rất cần những nhà thơ như thế. Đất nước chúng ta rất cần những người giỏi Tiếng Việt thưa các bạn. Xin chúc mừng nhà thơ không tên, tuổi trẻ tài cao.

    HOÀNG ANH DŨNG

    Trả lờiXóa
  2. Ôi chao! Cái bài thơ này mới làm rung rinh tơ lòng đây.
    Không phải dịch nữa mà là làm thơ riêng cho ( và/hoặc ) của chính em. Hihi.

    Trả lờiXóa
  3. Bameque,

    Vâng, thơ của người trẻ (chắc là đang yêu) nó "rung rinnh tơ lòng" thế đấy anh ạ.

    Có khi anh cũng có một bản dịch của bài thơ này cũng nên, của thời "khi anh vừa tròn hai mốt tuổi"? Nếu có, anh gửi cho chủ blog này để đăng lên cho mọi người thưởng thức luôn, anh nhé?

    Trả lờiXóa
  4. David-- Thấy chị nhắc đến tên nên đóng góp cho vui

    Theo điệu Haiku:

    Em, đoá hoa hồng thắm
    Là bản tình ca đẹp tháng sáu
    Mà anh hát cho em

    Này em người yêu hởi
    Có biết chăng tình anh trao em
    Mặc biển dâu vơi cạn

    Còn mãi với thời gian
    Như cát biển đất trời vô biên
    Tình anh vẫn không đổi

    Dẫu mình phải xa nhau
    Mãi mãi đừng quên em nhé
    Rồi mình lại trùng phùng

    Trả lờiXóa
  5. Yêu quá, một bản của R. Burns mà có tới bao nhiêu bản dịch. Mình cũng xin góp một bản nhé. Đừng chê!

    Một bông hồng đỏ đỏ

    Ôi Tình yêu của tôi giống một bông hồng đỏ đỏ
    Nở bừng lên trong tháng Sáu kia
    Ôi Tình yêu của tôi giống như nhạc điệu
    Bừng ngọt lên trong bản nhạc đầy

    Giống như nghệ thuật, em yêu tôi quyến rũ
    Sâu trong đây tình yêu tôi mang
    Tôi sẽ còn yêu em mãi
    Cho đến khi biển cạn đá mòn

    Đến khi biển cạn, em yêu nhỉ
    Và đá mòn dưới ánh mặt trời
    Và tôi vẫn sẽ yêu em, em nhé
    Cho tới khi cát và đời hòa thành đôi

    Buông lời tạm biệt, chỉ Em tôi
    Một lời tạm biệt, một giây thôi
    Và tôi trở lại em yêu nhé
    Dẫu cho dù vạn dặm xa xôi.

    Trả lờiXóa
  6. Yêu quá, cho mình góp một bẩn dịch của R. Burns với.

    Một bông hồng đỏ đỏ

    Ôi Tình yêu của tôi giống một bông hồng đỏ đỏ
    Nở bừng lên trong tháng Sáu kia
    Ôi Tình yêu của tôi giống như nhạc điệu
    Bừng ngọt lên trong bản nhạc đầy

    Giống như nghệ thuật, em yêu tôi quyến rũ
    Sâu trong đây tình yêu tôi mang
    Tôi sẽ còn yêu em mãi
    Cho đến khi biển cạn đá mòn

    Đến khi biển cạn, em yêu nhỉ
    Và đá mòn dưới ánh mặt trời
    Và tôi vẫn sẽ yêu em, em nhé
    Cho tới khi cát và đời hòa thành đôi

    Buông lời tạm biệt, chỉ Em tôi
    Một lời tạm biệt, một giây thôi
    Và tôi trở lại em yêu nhé
    Dẫu cho dù vạn dặm xa xôi.

    Trả lờiXóa